Phương pháp tu tập thiền định bằng cách nghe âm thanh có chứa nhịp song âm

CẢNH CÁO
Không nên lắng nghe những dĩa âm thanh chứa nhịp song âm này nếu người nghe có vần đề về tim mạch như bị tim yếu hay bệnh tim, nhất là những người bị kinh phong (seizure or epilepsy) hay đang dùng máy trợ tim, hay đang uống thuốc an thần. Không nên nghe loại âm thanh này trong lúc lái xe hay trong lúc làm việc nặng. Để tránh gây ra tai nạn, sau khi thiền định với những dĩa âm thanh có chứa nhịp song âm này, nên đợi tối thiểu 30 phút để xả thiền trở lại trạng thái bình thường, trước khi lái xe hoặc làm những công việc nặng đòi hỏi sự chú ý.

Điều kiện
Những dĩa âm thanh sau đây dùng kỹ thuật nhịp song âm (binaural beat) giúp não bộ được tĩnh lặng và cuối cùng sẽ được yên nghỉ khi tần số của sóng não (brainwave) lọt vào vùng định từ 4 đến 7 Hertz (đơn vị dùng để đo tần số).

Bất cứ ai cũng có thể lợi dụng kỹ thuật này để tu tập thiền định đến thành công, không phân biệt tôn giáo, tuổi tác, nam nữ, sức khoẻ (ngoại trừ những người bị bệnh tim hay bị điếc), không cần phải có kiến thức Phật pháp hay tu thiền gì cả, không cần phải theo đạo Phật, không cần phải khổ sở ngồi kiết già đọc chú hay niệm thật lâu những kinh kệ khó hiểu khó nhớ, không cần phải ăn chay, không cần phải đợi đến ngày rằm hay đầu tháng cho dễ được nhập định tĩnh lặng.

Điều kiện đòi hỏi duy nhất là phải mất tối thiểu 30 đến 45 phút mỗi ngày ngồi nghe những dĩa âm thanh này đều đặn cho đến khi nào có những dấu hiệu hay đạt trạng thái nhập định. Khi tập luyện lắng nghe âm thanh có nhịp song âm, nên chọn một nơi nhất định, thoáng khí, sạch sẽ, yên tịnh, thoải mái, để tránh bị cản trở, làm rộn, hay gián đoạn trong lúc lắng nghe.

Người học thiền định với phương pháp nghe âm thanh có nhịp song âm có thể nhập định trong một thời gian rất ngắn, trung bình từ một đến vài tháng với mức độ tĩnh lặng tương đương với cách tập tọa thiền cổ xưa thường phải mất thời gian từ 20 đến 30 năm mà tỷ lệ thành công lại rất thấp so với lối tu thiền sử dụng phương pháp âm thanh hiện đại thế kỷ 21 này.
Người nghe chỉ cần thư giãn và không buồn ngủ, không cần tập trung tư tưởng, không cần phải học những cách thức chống suy nghĩ mông lung mơ hồ như tạp niệm, chánh niệm, rồi vô niệm trong cách tập tọa thiền cổ xưa rất khó khăn, rắc rối, khó hiểu, khó lòng thực hành, mà không có hiệu quả gì cả.

Cách nghe để có hiệu quả tối đa.
- Người nghe nên chọn một thời điểm trong ngày khi không buồn ngủ, không no quá, lúc cảm thấy được thư giãn, nghỉ ngơi, tốt nhất là lúc sáng sớm, có khoảng từ 30 đến 40 phút không bị làm rộn hay gián đoạn. Lúc mới tập tu thiền bằng cách nghe âm thanh có nhịp song âm, chỉ nên nghe một lần mỗi ngày, liên tục trong 30 ngày không gián đoạn. Nếu chọn 6 giờ sáng để bắt đầu tập, ngày hôm sau và những ngày kế đến cũng bắt đầu từ 6 giờ sáng để tạo thành một thói quen.

- Lắng nghe qua ống nghe nhẹ (head phones). Nên chọn ống nghe chất lượng cao có tần số tối thiểu từ 20 Hz đến 20 kHz. Tránh vặn tiếng lớn quá. Nên ngồi thẳng, có thể dựa hay kê gối vào lưng cho thoải mái. Có thể để bàn tay trái lên trên bàn tay phải cho hai ngón cái đụng vào nhau theo cách tọa thiền cổ xưa nhưng không bắt buộc. Nhắm mắt lúc nghe và không nên nằm.

Tránh dựa hay kê đầu vào gối hay để bất cứ vật gì chạm vào gáy vì rất dễ gây ra buồn ngủ và làm giảm hẳn biên độ (amplitude) của tín hiệu nhịp song âm khiến việc nghe không có kết quả hoặc hiệu quả bị giảm hẳn. Mặc quần áo thoải mái, sạch sẽ. Nên tập thể dục nhẹ hay duỗi chân tay, nhất là đầu và cổ, khoảng 5 phút trước khi ngồi nghe. Mục đích là chỉ làm nóng người, điều hòa khí huyết cho tình thần được thư giãn. Tránh tập quá mạnh làm đổ mồ hôi trước khi nghe.

- Lúc nghe nhịp song âm (có tiếng nghe như u u), nên thử không suy nghĩ mông lung và lắng nghe tiếng mưa, tiếng sóng biển, tiếng đàn dương cầm, hay những nhịp phong linh, những hồi chuông ngân để được thư giãn. Điều này không bắt buộc và sẽ xảy ra một cách tự nhiên, người nghe không tự chủ được.

Khi nghe dĩa niệm chú Thủ Lăng Nghiêm hay chú Đại Bi, người nghe không cần phải niệm theo hay để ý đến lời chú. Từ từ, nhịp song âm sẽ hướng dẫn não bộ đi từ trạng thái tạp niệm (suy nghĩ lung tung) đến chánh niệm (một ý nghĩ duy nhất, chẳng hạn như tôi biết tôi đang thở, hay tôi biết tôi đang thiền, hoặc tôi biết tôi đang thức), và sau cùng là vô niệm (tĩnh lặng hoàn toàn không suy nghĩ gì cả).